Truyện Ngoại Tình Của Song Hà

Nhà văn song Hà bật mý quá khứ anh từng chạy xe pháo ôm mang lại gái quán bar, cũng phải đi dạo đến nhà vk cũ thăm bé vì lý do khó nói. Bộ combo "ngoại tình, ly hôn, bà xã cũ, lũ bà" anh cũng không cất giếm...

Bạn đang xem: Truyện ngoại tình của song hà



*

Được xem là hiện tượng văn học nước ta đương đại với giải pháp viết tếu táo, tưng tửng, dí dỏm, mà lại rất sống động và gần gũi với cuộc sống… nhiều người đọc tác phẩm của anh họ nói rằng như bị thôi miên. Vậy thực tiễn giữa văn và fan ở tuy nhiên Hà gồm điểm thống nhất hay đối lập như thế nào?

Nó cũng như vậy cả thôi, cũng chính vì văn đó là người! Anh không thể cố gắng sâu dung nhan hay tạo nên sự vẻ hài hước được, nếu như anh là bạn hời hợt và nhạt nhẽo. Có rất nhiều người muốn chạm chán tôi để xem không tính đời lão ấy nói năng gắng nào, có bựa bựa, vui vui như vào truyện không. Mặc dù nhiên đa số họ đa số thất vọng, tôi đoán thế, vì với người mới quen, tôi tương đối chừng mực cùng kiệm lời.

Riêng với anh em, bạn bè thân thiết, vui lên tôi hoàn toàn có thể chém gió đến họ "tắt điện" luôn. Cũng tương tự ngày xưa đi học lũ đàn bà hay hotline chệch thương hiệu tôi thành tuy nhiên Hề bởi cái tính tốt pha trò của mình.

Xin hỏi anh một câu rất ngắn gọn thôi: vị sao anh viết văn?

Trước trên đây tôi viết nhằm kiếm sống, sau này về quê mở hiệu smartphone thì chủ yếu viết đến vui, viết nhằm tìm lại mình. Vì nếu không viết lách gì, cả đời này trong mắt bạn khác mình chỉ là một trong gã thợ sửa chữa điện thoại cảm ứng phố huyện. Mà như vậy thì ngán lắm, 1-1 điệu, tẻ nhạt với cùn mòn dần dần theo thời gian.

Viết văn cùng với tôi nó tương tự như một cách để đối diện với chính mình; khơi gợi, giác ngộ hoặc gặm nhấm với xoa dịu hầu như vết yêu mến trong thừa khứ, nhằm thấy cuộc sống đời thường trở nên có ý nghĩa sâu sắc hơn. Nhưng đôi khi tôi viết đơn giản vì quá đơn độc mà thôi.



Một đơn vị văn có hàng trăm nghìn lượt follow bên trên mạng mà lại vẫn cô đơn sao?

Ai này đã nói rằng, người nghệ sỹ càng lớn, càng cảm thấy cô đơn. Tôi không hẳn là nghệ sĩ mà lại là người khá nhạy cảm. Một bạn nhạy cảm thì nhiều lúc đi đâu, làm gì cũng cảm thấy cô đơn, thậm chí ở ngay giữa đám đông toàn bằng hữu thân thiết vẫn thấy lạc lõng như thường.

Mọi fan vẫn hay nghĩ tôi là fan của công chúng thì vô thiên lủng người những mối quan hệ nam nữ hoặc người yêu mến. Dẫu vậy chỉ đúng một phần, vày tôi ko thuộc dạng quảng giao mà đùa với ai ai cũng có sự chọn lọc kỹ càng. Nói thì khó tin nhưng lại quả thật rất rất lâu rồi, phải đến 3 - 4 năm nay tôi chả yêu ai cả.

Mỗi khi tất cả điều nào đó vui vui, hy vọng tìm một ai đó để khoe, rút điện thoại cảm ứng ra lần lần, vuốt vuốt danh bạ rồi lại đút vào trong túi quần vì không kiếm ra cái thương hiệu nào nhằm gọi. Anh em hay trêu "Lắm mối về tối nằm không" là vậy!



Với ngoại tình, ông xã cũ, Ly hôn… đầy đủ tác phẩm này cũng là hầu như từ khóa hot cùng với chị em, người ta hoàn toàn có thể nghĩ anh là nam đơn vị văn siêng viết cho phụ nữ. Tài liệu để anh viết nếu chia tỷ lệ cuộc sống đời thường thực với trí tưởng tượng thì sẽ có con số như vậy nào?

Cũng tùy đấy, nhưng số đông các truyện ngắn tôi viết hầu hết bằng trí tưởng tượng là chính. Khi gặp một chi tiết hay ở ngoài đời, có thể đọc trên mạng hoặc vì chưng ai đó nói lại, trong đầu tôi sẽ xuất hiện một phát minh mới cho mẩu truyện sẽ viết. Kế tiếp tôi vẫn nuôi nó bằng phương pháp tưởng tượng thêm các trường hợp và chi tiết thật độc đáo, mang đến đến lúc nào thấy nhắm đôi mắt cũng tóm được nhân vật, tôi mới ban đầu ngồi viết.

Muốn viết hay và "phiêu" anh phải có trường thúc đẩy rộng, gọi biết sâu về những lĩnh vực, còn nếu nệ thực những quá, anh sẽ nhanh hết vốn mà văn chương cũng trở thành trở nên đơn giản, ngay thẳng quá.

Trong truyện tôi viết, chắc rằng 3 phần thực 7 phần hư, nhưng cũng có truyện tôi "bịa" từ đầu đến cuối như ngoại tình, chạm chán lại fan xưa, tốt Sếp chơi phây.


*

Có truyện anh kể mình từng đi bộ vào nhà bà xã cũ thăm con, không đủ can đảm bắt xe pháo ôm bởi để dành tiền mua cho con dây sữa. Đó có phải là tình huyết thật không?

Hồi ấy tôi còn trở ngại nên trong truyện hay xuất hiện thêm những chi tiết kiểu thế, và nhiều phần đều tất cả thật. Khi tất cả con rồi tôi new thấy mình đổi khác rất nhiều, rất có thể làm số đông điều cơ mà hồi trẻ con không bao giờ nghĩ tới, miễn được trông thấy niềm vui trên môi của con là từng nào khó khăn, nặng nề và u sầu đều tan biến.

Vợ cũ nói gì về quá trình viết lách với văn của anh ấy không?

Trước cơ trong mắt vợ cũ có lẽ rằng tôi là fan chỉ giỏi ba hoa, viết lách chém gió chích chòe. điều này cũng dễ hiểu, do xưa nay so với các bà vợ, công ty văn, công ty thơ chỉ nên đám hữu danh vô thực, hay chả làm được gì đến đời.

Bây giờ thì dĩ nhiên "thị" tất cả cái chú ý khác rồi, vị ít ra cũng thấy ck cũ tìm kiếm được tiền từ các việc bán sách, mặc dù văn chương của gã, trong mắt thị chắc rằng vẫn chỉ là hầu như lời lẽ ba hoa, "chém gió" mà thôi!


Từng có tác dụng báo, hiện nay là bên văn, ngoài ra còn viết kịch bản… còn nghề làm sao không liên quan đến cây viết cơ mà anh trước đó chưa từng công khai?

Tôi từng làm cho đủ nghề để kiếm sống. Bao gồm quãng thời gian tôi còn giúp cả trình dược viên dù băn khoăn tí gì về thuốc tây cả. Mỗi ngày tôi cưỡi trên dòng Wave cũ rích, lượn mọi mạn Hà Đông, Văn Điển… để kính chào hàng. Chạy bội nghĩa cả mặt nhưng mà tiền hoa hồng không được đổ xăng, tôi đưa sang làm cho chân chạy quảng cáo cho 1 tờ báo; rồi làm cho xe ôm cho các em gái quán bar, karaoke, giao hàng nhà hàng…

Cuối cùng sau bao năm phiêu dạt, tôi xách ba lô về quê cùng với quyết trung khu sẽ làm lại cuộc đời. Lúc đã định làm cho hồ sơ xuất khẩu lao động thì ai kia khuyên nên mở shop sửa chữa trị điện thoại, vì nghề đó khôn xiết triển vọng. Tôi nghe theo. Cũng may là sau đây làm nghề thay thế điện thoại, do tay nghề kém, vắng khách cần tôi có nhiều thời gian nhằm viết văn hơn, chứ khi đó đi phụ hồ hay làm cho thợ mộc thì chắc không có Song Hà của ngày từ bây giờ rồi.

Còn việc kinh doanh đa cấp cho thì sao, bởi anh đã có lần viết bức "tâm thư tía gửi con trai đa cấp" khiến người ta share, lượt thích ầm ầm thế?

À, những chuyện về nhiều cấp là do tôi gom nhặt được từ mạng xã hội và từ bỏ những bài bác báo viết về họ. Tuy vậy tôi hỏng cấu với cường điệu lên hết sức nhiều, cốt để tăng tính hài hước cho bài xích viết. Tôi có sở ngôi trường là chỉ việc "nghe tương đối nồi chõ" đâu đó vài chi tiết buồn mỉm cười thôi, là hoàn toàn có thể ngồi "bịa" ra được cả một mẩu chuyện dài, cơ mà đọc lên ai cũng tưởng là thật.


Từng nghe đề cập mấy cậu marketing đa cung cấp hay mặc áo vest, đi tham dự lễ hội thảo bằng xe đạp, xe bus…, tôi tức tốc nghĩ ra chuyện ông bố những lần biên thư cho nhỏ là nhất quyết đòi bằng được cậu nam nhi "trả ngay lập tức mini Tàu cho người mẹ đi chợ". Bản thân mỗi khi đọc lại đoạn này, tôi vẫn phì cười vì chưng cứ hình dung ra cảnh đó là… ko nhịn nổi cười.

Cuộc sinh sống của tuy nhiên Hà thực tiễn cũng đi qua không ít thăng trầm, làm cho những công việc khác nhau. Mà lại giọng văn thì cứ tưng tửng bất kể là nhân trang bị (hay chủ yếu anh) gồm nghèo khuôn khổ nào. Nhưng 1 phút thú thực bước đầu nhé, có bao giờ anh lại chẳng được lạc quan như nhân vật của bản thân mình mà cảm thấy chán đời không?

Đôi lúc tôi vẫn viết một bí quyết trào lộng giao diện "ta yêu thương đời cho thế, cơ mà đời nó bao gồm thiết tha gì ta đâu". Tuy vậy con con đường vào đời đầy chông gai, trắc trở, tuy nhiên tôi luôn yêu cuộc sống này của cả những khi cực nhọc khăn, khốn cùng nhất. Tại sao lại "chán đời", khi tôi chỉ được sống đúng một lượt - mặc dù xét trên phương diện thời gian, cuộc đời mọi người chỉ là cái chớp đôi mắt ngắn ngủi và trọn vẹn vô nghĩa.


Trong những hình tượng nhân thứ của anh luôn luôn có phần "bựa", chất đanh đá... đó liệu có phải là con fan thật của anh ý không hay chỉ là một trong cách AQ với số phận?

Ngoài đời tôi bất phải chứ không bựa hay đanh đá giống hệt như trong văn. Những cô gái gặp tôi xong xuôi vẫn bảo: Sao bên phía ngoài anh hiền khô thế? thật ra văn vẫn chính là người thôi, có điều khi viết mình đẩy những thứ quá lên một chút; các mẹo nhỏ nghệ thuật như cường điệu, phóng đại với ngoa dụ… cũng thường được sử dụng để gây "sốc" hơn, chứ xung quanh đời mình kìm nén, huyết độ được vì thế nó không lộ ra thôi (cười).

Xem thêm:


Văn của tuy vậy Hà không còn xa vời, toàn những mẩu chuyện vô cùng gần gũi từ cuộc sống. Từng được nhiều người biết đến vì cuốn ngoại tình, chồng cũ, ly hôn… bạn dạng thân anh đã và đang nếm đủ những trạng thái này, theo ông nghĩ vì sao người ta cứ bắt buộc kết hôn rồi ngoại tình, rồi dằn vặt, gian khổ hoặc gây khổ sở cho người khác với đặt mình trong một vòng tròn trắc trở do chủ yếu mình chế tác ra?

Trong chuyện hôn nhân gia đình thì chẳng ai có kinh nghiệm cả. Tôi thấy những người nói rất thú vị về hôn nhân, về gia đình, lại là những người dân từng thất bại, vỡ trong cuộc sống thường ngày vợ chồng.

Bằng "kinh nghiệm" của mình, tôi mang lại rằng có tương đối nhiều người đem vợ, lấy ck chẳng qua bởi vì đến tuổi đề nghị lấy; thân họ không có sự thấu hiểu, phải rất cấp tốc chán nhau.

Từ chán nhau cho ngoại tình với đổ vỡ thỉnh thoảng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.


Hôn nhân cùng ly hôn đã dạy đến anh điều gì?

Đây là câu hỏi khá hay! Tôi giỏi nói đùa rằng hãy kết giao đi, nếu gia đình êm ấm anh sẽ là người bọn ông mẫu mực vào mắt đa số người. Còn lỡ thất bại, rất có khả năng anh sẽ biến đổi nhà văn, triết gia hoặc nhà tư tưởng học lỗi lạc chuyên tư vấn chuyện gia đình.

Riêng tôi, tôi học được rất nhiều điều, kia là không nên cố nhằm hiểu tận tường về phụ nữ, vì việc này là ko thể. Vắt vào đó, nên chăm chú đến cảm hứng của họ nhiều hơn. Vợ chồng nên đối xử với nhau theo ý thức "tương kính như tân", luôn luôn yêu mến, kính trọng nhau như thuở ban đầu. Không nên vì nghỉ ngơi với nhau vượt lâu nhưng mà ứng xử cùng nhau một bí quyết suồng sã, trần trụi và thô lỗ.

Một cuộc hôn nhân gia đình không hạnh phúc không phải là cuộc hôn nhân thiếu tình yêu, mà sẽ là cuộc hôn nhân gia đình thiếu tình bạn. Tình các bạn và sự thấu hiểu nhau đã là nền móng bền vững và kiên cố cho một cuộc hôn nhân, tôi suy nghĩ thế.


Người lũ ông lẻ loi thời trai trẻ cùng người bọn ông đơn độc sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ khác biệt như rứa nào?

Khác nhiều, mặc dù cũng tùy người. Có người bỏ vợ chấm dứt lấy ngay người khác, rồi trục trặc, rồi rước tiếp… vớ cả ra mắt rất cấp tốc cứ như nếu như không nhanh tay cưới vợ, dương gian sẽ lấy hết mất.

Tôi thì cũng… hơi hại rồi (cười), không còn yêu ai một bí quyết cuồng nhiệt, say đắm với nông phất như xưa nữa. Bây giờ cân đề cập hơn, vừa đi vừa… ném đá dò đường, thấy "biến" là thoái lui ngay, không tồn tại tư tưởng ráng đấm ăn uống xôi để lấy vợ bởi được như hồi trẻ nữa.


Khi ly hôn bạn ta cứ bảo đàn bà mới là bạn thiệt, còn anh thấy lũ ông có thiệt không?

Đó là chuyện của mươi, mười lăm năm về trước thôi. Thời nay tôi thấy phong trào single mom dường như đang lên; cô nào vứt chồng kết thúc cũng lên mạng khoe mình đang đẹp hơn, dễ chịu và thoải mái hơn, hoan hỉ hơn. đề xuất tôi thì thấy rằng sau khoản thời gian chia tay, người thiệt thòi tốt nhất là bé cái.

Và rồi anh bao gồm sợ tình yêu hay hôn nhân… lần nữa?

Yêu thì ham mê chứ tất cả gì nhưng sợ! Nhưng tìm kiếm được người cân xứng để cưới nghỉ ngơi thời điểm bây giờ chắc cực nhọc hơn lên trời, vày người mình muốn thì đa số lấy ông xã rồi, tín đồ thích mình thì mình… không thích. Thôi thì thuận theo tự nhiên và thoải mái vậy, vì tôi cũng không muốn "méo mó gồm hơn không". Khoác dù đôi khi mình cũng lúng túng phết (cười).

Định nghĩa của anh về ông chồng cũ, vợ cũ?

Tôi không để ý đến mối tình dục này lắm! cùng với tôi, vk cũ không hẳn là chúng ta bè, cũng không phải là người yêu cũ, mà dễ dàng là một "đối tác" vào việc chăm sóc và bảo ban con cái. Ngoài những lúc trao đổi về tình trạng của con cái ra, tôi luôn luôn giữ khoảng cách với vk cũ và đa số rất ít khi trò chuyện, bởi cũng chả gồm chuyện gì nhằm nói với nhau.


Trong đều trang viết, xúc cảm Song Hà là fan rất am hiểu về tâm lý phụ nữ. Vậy thực tiễn anh tự nhấn hiểu đàn bà đến đâu?

Với tôi, thanh nữ giống như tranh trừu tượng, càng đi sâu phân tích, thăm khám phá, làm ra vẻ phát âm họ thì rốt cuộc chẳng biết được thực chất họ đã nghĩ gì cả. Sự lôi cuốn, lôi kéo của thiếu phụ cũng chính là ở nơi đó, và khi viết về họ, tôi cũng chỉ như thầy bói xem voi mà thôi.


Điều gì khiến cho anh có cảm hứng sẽ không lúc nào hiểu nổi bọn bà?

Đó là lúc họ ngừng tình yêu thương với người mà họ từng yêu đến bị tiêu diệt bỏ, vớ cả diễn ra rất cấp tốc và ráo hoảnh cứ như phân chia tay fan dưng, không một chút vấn vương, tiếc nuối nuối. Tất yếu không phải ai ai cũng thế, nhưng lại tôi thì đã chạm mặt và hoàn toàn "sốc" vì điều ấy mà tất yêu nào giải thích nổi.

Liệu có trở mắc cỡ nào mang lại nhà văn tán tỉnh, hẹn hò, yêu quý khi thiếu phụ có xu hướng không tin tưởng và cho rằng anh chỉ là kẻ ba hoa, văn vở?

Tôi nhưng mà là phụ nữ tôi cũng không khi nào yêu một ông nhà văn, do chẳng ngu gì nhưng mà gửi gắm tình thương lẫn thân phận bản thân cho số đông tâm hồn mong muốn manh, bất trắc và yếu đuối của đám phu chữ.

Trong hôn nhân, phụ nữ cần nhất là sự ổn định chứ không phải những phút giây thăng hoa, xuất thần. Nhưng cũng đều có ngoại lệ, mặc dù rất thi thoảng hoi. Đó là mặc dù tôi viết văn tuy nhiên rất tỉnh, do chả lúc nào tôi nghĩ bản thân là công ty văn cả.

Theo anh thiếu nữ như nỗ lực nào thì bầy ông sẽ không bao giờ chán và bao gồm họ cũng không khi nào phải lâm vào hoàn cảnh tình trạng bế tắc?

Đàn bà ngây ngây, thơ thơ cùng ngoan hiền lành một chút có lẽ rằng hấp dẫn đàn ông hơn là những người thông minh, sắc đẹp sảo, có đậm chất cá tính mạnh mẽ. Cá nhân tôi thích hợp một cô bé nhân hậu, gọi biết và hài hước. Dường như nếu cô ấy có đôi mắt trong trắng càng tốt, để tôi chú ý vào đấy mỗi khi thấy quá mệt nhọc mỏi.


Trong đời thực, trong những tâm sự của fan hâm mộ mình và cả tình trường của tuy nhiên Hà, anh thấy thanh nữ có sai trái nào thường xuất xắc mắc phải?

Nói nhiều, nói đi nói theo mãi một vấn đề; hay suy diễn và ghen tuông mù quáng.

Qua rất nhiều thăng trầm của cuộc sống, của trang viết, của thiết yếu nhân vật cùng của độc giả mình, lúc này anh tư tưởng về hạnh phúc như vậy nào?

Hạnh phúc trong mơ ước của tôi cũng như hầu không còn mọi bạn thôi, đó là được làm quá trình yêu thích và có một đội ấm gia đình. Trong mắt tôi, bọn ông cho dù thành đạt và khét tiếng cỡ như thế nào nhưng không có gia đình, bà xã con, thì cũng chỉ là người lông bông nhưng thôi!